Xưởng in, lúc đầu ca. Hà chắm chú kiểm tra mấy tờ lệnh in.

Giám đốc bước vào khi nào anh cũng không biết. Để đến khi giám đốc làm rơi bản in thử Hà mới giật mình ngẩng lên. - Ôi, xin lỗi chú, cháu không biết chú vào. - Không sao, thấy miệt mài chú không nỡ gọi. Chú chỉ định kiểm tra mấy bản in thử. Cũng tự tìm thấy đây rồi. Nhưng mà này, còn bản in thử của  đơn A đâu? - Dạ để cháu xem lại. - Không có đâu. Chú ngó rồi. Có lẽ cháu lên phòng chế bản hỏi xem có cất không. Lấy về đây cho chú. Chú ngồi tranh thủ kiểm tra lại chỗ này.

Hà lúng búng định hỏi lại là sao mà chú phải cất công xuống tận đây để kiểm tra, xong lại chạy ù đi. Đầu nghĩ: Chắc là hàng quan trọng đây, chắc là đơn hàng của “víp”, mình đừng có tọc mạch.

Đến phòng chế bản, Hà truyền đạt lời xếp không thiếu một chữ, nhưng mấy chị vi tính cứ nhẩn nha ngồi chải đầu, một điều “đã bảo không có gì thay đổi sửa sang, y nguyên ca trước, thì cần gì phải xem lại”, hai điều lại “đã bảo, không có gì…” Hà phải đứng thuyết phục một lúc mới khiến các chị buông lược, lấy cho. Chạy ù về xưởng đã thấy giám đốc đứng chống nạnh ở cửa. Nét mặt đăm đăm.- Sao mà lâu vậy? Lại rẽ vào đâu chè cháo hả? - Không chú ạ, cháu phải đợi vì các chị bận việc, vả lại các chị bảo không có gì thay đổi. - Ai bảo không có gì thay đổi, còn chưa ra bản in thì còn được sửa chữa. Quy định bao năm thế rồi. Việc gì quan trọng hơn việc giám đốc giao?

Hà nhăn nhó gãi đầu.

Chuyện tưởng qua đi, nào ngờ tan ca, Hà được mấy chị phòng chế bản đón ngay ở cổng. Lời lẽ xô chen không có kẽ nào cho Hà chen lời. Rằng là, mày lớn mà tính trẻ con, có tí cũng mách. Nào là, đàn ông không ra đàn ông. Rồi là, chứ không mà xếp lại xuống nhắc nhở chị em: Khi làm việc, tất cả phải tuân lệnh giám đốc, không được cãi, không được nhờn.

Hà cười trừ: Thôi em xin các chị, em thì làm sao mà cãi nhau được với các chị. Sự thật là sự thật. Đừng có bảo em mách. Các chị chồm lên: Cứ chặn trước thế, nhớ là có gì chị em tự giải quyết nghe chưa. Không được mách. N
ói rồi, mấy chị hả hê ngoay ngoảy bước đi.

H
à nhìn theo, thở đánh thượt: Đúng là sư tử công sở. Ai cũng thế này, e khó thở lắm!                                                                            
Quỳnh Linh